Tuesday, 26/05/2020 - 06:19|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử của Trường Trung Học Cơ Sở Yên Trấn

Viết cho thầy cô và bạn bè

… Chiều. Nắng nhẹ rải trên sân trường. Mùa đông ấy mà cứ như mùa hè, có những cơn mưa chợt đến rồi lại mang nắng rải xuống, lạ ! Thế mà nó cứ thích mùa đông. Nó bảo mùa đông im lăng, thầm kín và có chút man mác. Bất giác nó chợt nghĩ mùa đông năm sau, nó đã bước sang một chân trời khác rồi. Bởi lẽ đây là năm cuối cấp hai. Nhìn lại chặng đường, đã bốn năm rồi, nhanh quá.
… Chiều. Nắng nhẹ rải trên sân trường. Mùa đông ấy mà cứ như mùa hè, có những cơn mưa chợt đến rồi lại mang nắng rải xuống, lạ ! Thế mà nó cứ thích mùa đông. Nó bảo mùa đông im lăng, thầm kín và có chút man mác. Bất giác nó chợt nghĩ mùa đông năm sau, nó đã bước sang một chân trời khác rồi. Bởi lẽ đây là năm cuối cấp hai.

Nhìn lại chặng đường, đã bốn năm rồi, nhanh quá. Nó còn nhớ in cái lần bước bào trường mà bây giờ bạn bè nó, cả nó nữa, sẽ mỗi ngả. Vì vậy, nó muốn trân trọng những khoảnh khắc thật đẹp.

Nó nhớ bạn bè – nơi đã cho nó những nụ cười thật trong trẻo, nơi đã tháo vỏ bọc bề ngoài của nó: tự ti, nhút nhát và không bao giờ cảm thấy vui. Người ta nói “Nhất quỷ - nhì ma – thứ ba học trò.” Nó nghĩa lớp nó phải là “quỷ” – thứ nhất. Cả con trai và con gái nghịch như quỷ sứ.

Nó nhớ những lần “nhấm nháp” ô mai trong giờ học cùng với thằng “quỷ sứ” cùng bàn và hai đứa cùng ngồi vao trong sổ đầu bài nhanh lẹ. Rồi những lần bạc hà, me chua, bàng chát, người như nó mà cũng biết “thưởng thức” rồi. Chua cay chảy cả nước mắt nhưng tiếng cười vẫn giòn giã.

Nó yêu lắm những lần nước mắt của tụi con trai ghẹo con gái. Con gái rưng rưng. Có những lần con trai làm thơ, giợt nước mắt biến thành nụ cười và cũng có những lần không dỗ được lại gãi tóc gãi tai. “Ấy ơi, cho mình xin lỗi nhé.” Và khi con trai nắm bắt tâm lí của đối phương thì bạn bè sắp phải xa nhau rồi.

Nó nhớ cái lần con gái đá bóng cùng con trai. Tỉ số là 2 – 1 nghiêng về phía con gái. Cả bọn cười vỡ bụng – hóa ra chúng mình cũng có nghề tai trai. Nhớ những lần cả đám “thần tiên” cùng tắm mua và cùng hát và rồi những giọt lệ lại rơi xuống cùng với mưa.
 
Nó thích buổi sinh hoạt cuối tuần. Ấy là nơi mà cả lớp nó “xả hơi” sau một tuần “làm việc”. Là nơi đám con trai và tụi con gái chúng nó luôn luôn “đấu khẩu” với nhau mà “trọng tài” là cô giáo.

Nó yêu cái thiên đường tuổi thơ là nơi thơ mộng và đẹp đẽ nhất trong lòng nó, ấy là nơi chan chứa bao vui buồn và là nơi có những thiên thần áo trắng, bé bỏng, hồn nhiên được nuôi lớn trưởng thành hơn.

Những người lái đò sắp chở cả lớp nó cập bến. Mai đây, nó sẽ nhớ lắm. Nhớ cô Phúc, cô Hồng, cô Loan, cô Hoa, cô Thủy rồi thầy Đạt, thầy Trung, thầy Đường… Bài giảng năm xưa còn vọng lại mà cảm thấy xao xuyến, bồi hồi.

Nó yêu lắm những thầy cô tâm huyết đã mang đến cho nó kỉ niệm buồn vui. Những câu hát “những cánh chim dù bay xa, năm tháng không thể xóa nhòa” sẽ còn vang mãi, những giờ học nơi đây… sẽ gửi vào kí ức.

Nó nhớ cô chủ nhiệm lớp 9 – cô Hoa . Nhớ lúc cô mới nhận lớp, cả lớp “quậy” như ma, bao nhiêu âm mưu được cả lớp vạch ra kĩ lưỡng nhưng chẳng bao giờ thành công. Cô tuyên bố “Tôi biết cả đấy” sau đó là một nụ cười bí hiểm. Lớp nó cũng cười theo nhưng ánh mắt thì thắc mắc “Sao cô biết được nhỉ?”. Sau này, chúng nó gặng hỏi mãi cô chỉ trả lời một câu “Cô là Gosho Aoyama mà.” Cả bọn lại nhìn nhau khó hiểu.

Nó nhớ những lần bị đội sổ vì lí do không học bài. Nó ngậm ngùi hai tiếng “giá như” nhưng nếu thế thì không là cuộc sống nữa. Vậy, cho nó tự nhiên đi. Nó nhớ bài giảng triết lí của cô Tuyết, cô Anh, cô Vinh đã làm nó bao lần lén khóc. Sẽ không nghe cô giảng lại nữa nhưng vẫn sẽ còn đọng trong tim. Những giọt nước mắt đó đã nuôi nó trở thành người yêu văn.

Nó muốn cảm ơn thầy cô đã an ủi nó khi thất vọng, đã cho nó thêm ánh sáng nghị lực để tiếp tục vươn tới những ước mơ, những chân trời phía trước. Thầy cô đã giúp nó cảm nhận giá trị đích thực của cuộc sống. Mỗi khoảnh khắc, hình ảnh bất chợt xuất hiện đều mang những thông điệp sâu sắc của cuộc sống. Nó đã biết nhớ những cái thân thương nhất. Yêu tiếng chim hót lảnh lót, tiếng ve gọi hè trên sân trường. Yêu những cơn mưa mùa hè cho ta bao nỗi xốn xang. Yêu một chiếc lá rơi, một cánh phượng hồng lả tả sân trường.

Nó biết yêu thương. Nó biết cảm thông cho những mạnh đời bất hạnh rồi nó ước sau này nó thật giàu có để tài trợ cho những mảnh đời đó. Nó cảm thông cho những người chết trong trận bão lũ, hồng thủy, động đất trên thế giới và nó nước sẽ là ông trời để ban cho thế giới sắc màu bình yên. Nó nhận ra nó yêu cuộc sống biết chừng nào, yêu những cái đơn giản nhất. Và nó ước nó sẽ là cô giáo dạy văn, nó sẽ truyền dạy cho thế hệ sau bao ước mơ, hi vọng, bao niềm yêu thương như cô giáo dạy văn của nó đã truyền cho nó vậy.

Thời gian ơi ! Sao mà nhanh quá vậy? Sắp phải đến lúc tạm biệt mái trường rồi. Và giờ đây nó càng yêu hơn, yêu thật nhiều cái thiên đường nhỏ bé trong lòng nó. Nó sẽ trân trọng những cái tưởng chừng thật nhỏ bé, ngay bây giờ.

Sắp tới ngày Nhà giáo Việt Nam. Nó muốn chúc thầy cô luôn luôn nhiệt thành và yêu nghề nhà giáo cao quý của mình. Nó muôn cảm ơn và xin lỗi về tất cả với thầy cô và bạn bè đã cho nó sống trong ngôi nhà chung luôn ấm áp, luôn rộng mở, nó muốn nói “Tôi yêu 9C nhiều, nhiều lắm”. Và nó muốn nhắn nhủ với các bạn thân yêu của nó rằng “Bạn ơi, hãy biết yêu, biết trân trọng quãng thời gian tươi đẹp này và rồi khi xa nhau, hãy mang hình ảnh thiên đường tuổi thơ của mình trong tim, theo dòng kí ức để không bao giờ lãng quên bạn nhé… !
 
                                                                                  
Nguồn: thcsyentran.edu.vn
Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 5
Hôm qua : 28
Tháng 05 : 865
Năm 2020 : 7.107